Archive for Tháng Hai, 2010

Phần tư thế kỷ (#2)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 1 xem ở đây)

Phần tư thế kỷ (Tiếp)

*Truyện Ngắn By Hoàng Tuấn Dũng*

chương hai

Năm 1967, lúc cuộc chiến của chúng ta với người Mỹ tới hồi khốc liệt nhất, cha tôi dẫn hai anh em tôi theo cơ quan ông sơ tán về làng Vía, Thái Bình. Mình mẹ tôi ở lại Thành Phố.

Vía cách biển 18 cây số, một nông thôn châu thổ đặc thù. Trong tôi còn nguyên màu trời hè hồng hồng và vị ngọt đòng lúa nếp. Nhà mái rạ tường đất trình bằng vồ và nền đất nện bằng đầm. Trưa không tiếng người. Hương dành dành đêm tuôn ma quái.

Tôi sẽ không miêu tả tiện nghi. Những năm 60 người ta coi khinh tiện nghi, tuy cũng thèm.

Mấy ngày đầu, ba cha con tôi trọ nhờ cụ Thàng. Cụ Thàng quãng ngoài sáu chục, từng xung lính Pháp đánh Đức. Cụ Thàng nói quê gốc Vía, mà tuyệt nhiên không có họ mạc. Cụ sống ngăn nắp, hơi kỹ tính. Cha hay gặng cụ về Châu Âu, cụ lảng rất khéo. Cha nói cụ đang tuân thủ các quy tắc chính trị tế nhị.

Rời nhà cụ Thàng, cha con tôi dọn đến một gian vốn là kho Chùa Vía.

Chùa Vía quanh năm vắng lặng. Tôi sợ dúm mỗi khi cố dòm qua khe cửa gỗ sơn nâu đỏ vào hậu đường mờ tối lố nhố gươm đao phụng hạc. Tôi nghĩ mình chết phòi mật nếu bị giam mươi phút trong ấy. Tôi kinh gớm bóng thoắt ẩn thoắt hiện của Sư Cụ. Bản mặt như củ sắn chưa bóc vỏ, dài đườn lởm chởm. Áo thâm phất lệt xệt.

Trai Vía ra trận hết, trừ Trung Đít Vịt. Ngón tay bóp cò của Trung cụt hai đốt.

Cúp tóc đít vịt, dận quần ống tuýp, Trung hội đủ hai chất du côn điển hình, và được Cấp Ủy xếp hạnh kiểm Chậm Tiến.

Trung tuổi Sửu, sinh 1949. Cha mẹ Trung bị tịch thu vườn ruộng hồi 1954 nên gia cảnh chả mấy khấm khá. Trung có một anh trai đóng công binh, bốn chị gái muộn chồng.

Già làng đe trẻ con: Cấm chúng mày theo Trung Đít Vịt. Đe phụ nữ: Dờ hồn chúng mày theo Trung Đít Vịt. Đe nẹt của phụ lão không xuất phát từ đạo giáo, mà từ lòng đố kỵ, con trai họ đang phơi ngực nơi chiến trận. Đúng thôi.

Một răng cửa của Trung đỏ kệch. Tôi đã nhìn hàng vạn bộ răng, chưa gặp chiếc thứ hai giống. Trung hay nhe trêu con Hương em tôi, Hương nhe răng sún trêu lại: Lêu Trung ăn xôi ứ đánh răng. Anh em tôi vô tư, Trung cầu thị, tình bạn vong niên cần nhất hai điều này. Trung bảo: Dân phố bọn mày thích thật. Và chúng tôi mến nhau.

Tôi thua Trung mươi tuổi, đang học lớp Hai. Trung bỏ học đã vài năm.

Trung nói: Dân phố bọn mày học tận đẩu đâu, xã tao lớp bảy hết cứt, lão Vịnh lớp ba, lão Tấn lớp hai, lão Tròn lớp hai. Tôi nhớ ông Vịnh là Chủ Tịch, ông Tấn Bí Thư, ông Tròn Xã Đội Trưởng.

Buổi sáng Vía tuyệt thú. Tôi dậy sớm do tiếng trâu va sừng lộc cộc và mùi khói rạ vừa chua vừa hôi vừa ngái phát nghiện. Các cô chú cơ quan Cha tập thể dục đùa lao xao.

Tôi chọn bát to hơn trong hai bát cơm rang Cha xới sẵn, chan mắm ăn veo.

Xỏ áo may-ô, tôi chạy tìm Trung.

Trung và tôi ra bãi sông Hóa, chỗ Trung đặt bẫy bắt cò lửa đêm trước. Gỡ chú cò nằm thất thần khỏi bẫy, Trung bẻ chéo cánh và bọc bùn. Tôi mói đất sét nặn một bếp lò, nhặt phân ngựa phân bò quả phi lao khô xếp đầy lò. Trung đốt lò và phồng mồm thổi. Lò cháy đượm nổ bép bép. Trung vừa sáo mồm bài Thuyền Xa Bến Lòng Lưu Luyến vừa nướng con cò. Trung bảo: Đắp bùn thế, thiêu sống như ru ngủ, ấm dần ấm dần chín thơm, Em Ơi Em Ơi Em Chả Đau Trái Tim Lẻ Loi hứ hư hứ hư hứ hư. Quả thực, con cò không ngọ nguậy.

Trung bảo: Cò ngon là mùi giang hồ, thằng dân phố ạ. Ngửi bựa răng. Thôi thối. Thinh thích. Mùi giang hồ đấy ha ha ha.

Chúng tôi ăn con cò, mút tay chụt chụt.

Trung bảo: Giờ ngô luộc nhá thằng dân phố.

Chúng tôi đột ruộng ngô Hợp Tác Xã.

Trung nói: Mày ngồi động tĩnh gì ho ba cái nhá.

Tôi thấy một bóng đàn bà sâu trong ruộng ngô. Chị đang ỉa. Trung luồn rất nhanh và vật chị. Chị lăn một vòng.. Giãy.. Thẳng đuỗn.. Mông trắng.. Vác chân ngang mặt.. Mông vẫn trắng.. Rồi Trung cài xanh-tuya. Chạy.

Chúng tôi không kịp trộm ngô, hộc tốc chạy. Về vườn Chùa, Trung thở phụt phịt: Nhanh hơn súc họng. Tôi hỏi: Ai? Trung cười: Đàn ông không bép xép. Tôi im.

Trung hỏi: Mày tình chưa? Tôi im.

Trung hỏi: Tình đứa nào? Tôi nói: Cái Hằng.

Trung hỏi: Hằng nhà Tinh? Tôi gật.

Trung hỏi: Hôn chưa? Ối giời. Tao hộ nhá?

Tôi vội nói: Đừng. Trung lại hỏi: Mày tình nó thế nào? Tôi bảo: Nó ngồi trên, em nhìn gáy nó. Trung cười ha ha ha.

Buổi chiều, tôi đi học. Cô giáo Xuân tôi thanh thoát, ngực to ủng, nói ngọng. Hằng hơn tôi một tuổi, đeo coọc-xê giống cô Xuân, nhưng ngực mỏng dí. Hằng là con bác Tinh.

Giải lao, Hằng đếm chim sâu trên cây bàng, tôi chơi cờ nhảy.

Trung gọi: Hoàng Hoàng. Tôi chào Trung. Trung nói: Đố mày tát con Hằng.

Tôi đến sát Hằng, tát khẽ.

Hằng phủi má, nguýt dài: Cái cu Hoàng này.

Buổi tối, thằng Hà em Hằng gọi: Hoàng ơi trận giả đê trận giả đê. Tôi nói: Tớ làm Toán xong từ nãy. Và liếc Cha, đợi ông bảo, nghịch vừa thôi.

Nhưng Cha bảo: Roi đâu? Tôi chột dạ. Con Hương bắng nhắng lật chiếu giường ngủ, rút cái roi tre đưa Cha nịnh bợ. Tôi nằm úp xuống chõng, thầm đe em gái, tí tao bấu chết mày.

Cha quát: Tên gì? Tôi mếu: Thưa bố con tên Lê Hoàng ạ.

Cha tiếp: Con ai?

Thưa bố con con bố Lê Cường con mẹ Hoàng Vinh Thủy ạ.

Anh ai?

Thưa bố con anh em Lê Vinh Hương ạ.

Nhớ chưa?

Tôi sụt sịt: Thưa bố con nhớ ạ.

Cha vụt roi thứ nhất: Tại sao sáng đày nắng, mặt đỏ gay đỏ gắt?

Không chờ tôi trả lời, ông vụt roi thứ hai: Đi không hỏi, bom ầm ầm biết đâu mà lần? Tôi khóc to.

Roi thứ ba: A dua bọn du côn, lớn thành thằng ăn hại. Tôi nín.

Roi thứ tư, thứ năm, thứ sáu: Đồ bất hiếu, đồ không thương bố mẹ, đồ em cái Hương. Tôi nấc, biết trận đòn đã xong.

Kẻng đổ dồn. Người chạy rậm rịch. Ông Tròn hô: Con Mai con Lới giữ trung liên, bỏ mười hai ly bảy tao.

Cha tắt phụt ngọn đèn dầu, lôi anh em tôi ra hầm kèo sau Chùa. Trong hầm có Hằng, bác Tinh trai, bác Tinh gái. Bác Tinh gái kêu: Cái thằng Hà.

Máy bay người Mỹ bay xẹt, đinh tai. Súng Vía bắn rẹt rẹt hai ba loạt. Cha nói: Đánh Thành Phố. Giọng ông run lo âu. Em tôi ti tỉ: Mẹ ơi ời mẹ Thủy ơi ời. Cha ghì nó và bóp tay tôi. Tôi quên sáu nhát roi, thương ông vô hạn.

Phía Thành Phố lòe sáng. Các kiểu nổ nối nhau bụp bụp. Mẹ chắc đang bịt tai hoặc cáng các bệnh nhân của bà.

Mùi trầm nhạt nhạt. Bác Tinh trai nói: Mấy ông sư bà sư, hầm không trú. Cha nói: Ngửi nhang vững dạ hơn anh ạ, bà cụ em hồi tản cư đổi ba đôi hài lấy bó nhang.

Hằng tì chân tôi, tôi gẩy nhẹ, mà tiếc nghẹn.

Người Mỹ không kích hai mươi phút, xong rút. Súng Vía chào họ bằng hai loạt đạn nữa.

Kẻng báo yên chậm rãi. Người í ới. Bác Tinh trai chui khỏi hầm, hét tướng: Hà ơơi. Tiếng thằng Hà: Con đây thây. Bác Tinh tát ngay bốp bốp bốp, tôi khoái lắm.

Cuối tháng, Mẹ thăm chúng tôi, khao ăn tươi. Tôm rảo rang, riêu cá giếc, rau ghém hoa chuối, dưa chuột. Tôi ăn bốn bát, con Hương ăn hai, Cha ăn sáu. Mẹ ăn bát rưỡi, luôn tay tiếp thức ăn. Bà cười rạng rỡ, đuôi mắt răn reo. Bà 28 tuổi.

Mẹ sai tôi biếu Sư Cụ gói mì sợi. Tôi vòng cửa hông Chùa, gõ bằng cườm tay. Sư Cụ xịch cửa. Tôi muốn sụn gối. Tôi nói: Cụ, mẹ cháu biếu Cụ gói mì ạ. Sư Cụ nói: Vào ta bảo. Tôi rụt rè qua bậu cửa. Sư Cụ bảo: Sao con sợ? Tôi ngập ngừng. Sư Cụ nhắc: Sao con sợ? Tôi nói: Cháu sợ gươm mới cả đao mới cả tối. Sư Cụ cười méo xệch: Con sợ điều hoang phế. Tôi chẳng hiểu.

Trung gặp Mẹ bảo: Sau em lấy người như chị. Mẹ đáp: Cậu lấy cô Lới xinh hơn phim. Trung nói: Con Lới trực chiến ngủ dạng tè he ai thèm.

(Dừng câu vìu theo thông lệ)

*By Hoàng Tuấn Dũng*

(May 1994)

*Nạp bựa bởi An Hoàng Trung Tướng @2009*



170 Comments

Phần tư thế kỷ (#1)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Hoàng Tuấn Dũng là nhóm viên Văn Bựa.

Chân chọng giới thiệu một tác phẩm Không Bựa để thay đủi không khí Quán Bựa.

Phần tư thế kỷ

*Truyện Ngắn By Hoàng Tuấn Dũng*

chương một

Tôi có một kỷ vật thời chiến, chiếc thẻ bài lính Mỹ. Tôi đã không cố giữ nó. Nó sót qua hàng chục lần chuyển nhà, thải đồ hư, chẳng rõ nhờ sự gia ân nào. Tôi từng vứt sọt rác vô khối thứ to nghĩa hơn, cuống huân chương dán cắn, phù hiệu gãy kim cài, đĩa hát, vân vân, trong khi nó thậm chí còn không trọn dạng một chiếc thẻ.

Đó là một mẩu nhôm mỏng méo, bằng già nửa kích thước nguyên thủy. Phần non nửa kia của nó bị mảnh bom hay đạn cao xạ xé văng.

Hồi bé, tôi thường bỏ làm bài, giở tự điển dò nghĩa mấy chữ trên nó:

..RT M
..973 841
..ERAN

Những bận đấy, nếu không phải chịu bợp tai, cha tôi vốn sính cách ép học của các bậc hủ nho, tôi lại được dịp bay múa vào một thế giới riêng.

Thế giới bé con của tôi đơn điệu và hiếu chiến như của tất cả bé con cùng lứa. Tôi tình báo hai tay bốn súng, lần theo đường ngầm dưới sào huyệt bọn Phỉ, nhờ tài đoán mật mã ở miếng nhôm mẻ, đã kịp cứu đồng đội hy sinh, và đoạt tài liệu Địch. Đại để vậy.

Năm năm, mười năm, mười lăm năm. Chiến tranh và tuổi dại nhạt dần, tôi sợ chết như tất cả người lớn. Mộng tình báo hết thời. Chiếc thẻ trở lại đúng nó, không thi vị, không kích động. Một vật chứng trơ trẽn nên quên.

Năm 1991, tôi rủ anh bạn tên Nhân buôn lậu thuốc phiện. Mèo rừng cắn hút chết trên Lìn Căng Chải, công an trạm V6 bắt giam hai tuần, và nhiều biến cố hãi hồn nữa, khiến Nhân nản. Nhân đòi nhập hội buôn di vật Mỹ.

Tôi không tán thành Nhân. Nhưng khi Nhân đem tôi xem chiếc cán dao chạm dòng chữ DAWNT DALLAS 122943, nói rằng mua nó hết 10 Đô và sẽ bán 20,000 Đô tại Hương Cảng, thì tôi lập tức bị lôi cuốn. Nhân giảng, DAWNT là tên chủ con dao, DALLAS là quê anh ta, số 122943 là ngày sinh 29/12/1943.

Lúc ấy tôi chưa biết mẩu nhôm của mình là một chiếc thẻ bài. Tôi lục tìm nó trong hộp dụng cụ cơ khí, mang khoe Nhân. Nhân bảo ngay: Nửa cái thẻ, số lính 973841. Khoái quá, chúng tôi rao bán nó chỗ mấy tay buôn khét tiếng như Sô Bắc Cạn, Hùng Phỏm. Bọn này chê nó không đủ tiêu chuẩn một di vật đáng giá.

Năm kia, 1992, Nhân chào tôi vượt biên sang Hương Cảng. Tôi lấy bút chì căn ke chiếc thẻ lên tờ giấy dày. Gói tờ giấy bằng ny-lông, tôi giao Nhân kèm lời dặn: Có gì nhớ báo. Nhân bặt tin. Tôi thấp thỏm mãi.

Cuối năm ngoái, tôi tập tọng môi giới chất phóng xạ cùng Tịnh, một cậu em họ xa. Việc đổ bể, tôi với Tịnh hỏng ăn. Tịnh ngượng, nhủ tôi bày keo khác. Đưa tôi một tấm ảnh màu, Tịnh bảo tôi bán, hoa hồng 20%.

Xoay tấm ảnh, tôi ngỡ ngàng. Ảnh chụp mấy xương người. Tịnh cười: Xương Mỹ, một cân sáu, hai mươi triệu. Tôi bốc: Tao vừa bán cái thẻ Mỹ bảy triệu. Chúng tôi siết tay nhau.

Bộ xương trong tấm ảnh của Tịnh gồm bốn ống xương lớn màu vàng nâu, dài quãng 30-35cm, bốn ống xương nhỏ 15-20cm, lẫn ít xương vụn, đặt cạnh cái thước thợ mộc và mẩu kim loại lấp lánh, một đống mảnh sọ nâu sẫm, một đống mùn nâu đen, hai chiếc răng hàm. Lót bộ xương là hai tờ báo Nhân Dân mới và một tờ báo Thái Bình cũ bẩn.

Nhìn tấm ảnh, loại thám tử dốt nhất cũng suy đoán, nó chụp bởi thứ máy tự động hạng bét và gã thợ hạng bét không biết luật phối cảnh, tại một nhà dân Thái Bình.

Tôi bỗng tin kinh khủng rằng mẩu kim loại giữa đống xương vô danh nọ đã rách từ chiếc thẻ của tôi.

Tôi soi kính lúp, không xem rõ mẩu kim loại, đành tìm Tịnh. Tôi hỏi: Đúng xương mày? Tịnh gật đầu. Tôi bảo: Tao liếc cái thẻ tí. Tịnh chậc lưỡi, kêu ngại. Tôi cười: Đếch phải của mày. Tịnh nói: Ảnh hưởng mẹ gì. Tôi cãi: Không số lính, biết xương Mỹ hay xương bò? Tịnh thần người. Tôi bảo: Mày chỉ tao thằng chủ gốc, tao tính. Tịnh cáu. Hắn nghi tôi định qua mặt.

Tôi tự ái, trả Tịnh tấm ảnh, nhưng nhớ kỹ thông tin cần thiết.

Bì đựng tấm ảnh màu vàng chanh, góc trái in nhãn Công Ty Dịch Vụ Văn Hóa, dưới ghi:

– Số hóa đơn: 1195
– Họ tên: Ô Sửu
– Ngày trả hàng: (để trống)
– Nội dung: (để trống)

Tôi đến Công Ty Dịch Vụ Văn Hóa, lân la hỏi chuyện cô Nhung tiếp viên. Nhung nói công ty cô chỉ dùng loại bì ảnh màu vàng lửa, loại vàng chanh là của đám thợ chui mượn nhãn, chẳng hạn hiệu ảnh số 66 phố ĐP, số 55 phố TP, số 3 Vườn Hoa Chéo.

Tôi tìm ba hiệu ảnh Nhung mách. Ông Bỉnh, chủ hiệu 55 TP, hào hiệp tra sổ, nhận đã rửa hai ảnh cho một người tên Sửu vào ngày 16/5/1993, hóa đơn lưu số 1195.

Tôi hỏi ông Bỉnh: Chú nhớ biển xe tay Sửu không? Ông Bỉnh hỏi lại: Mày biết tao một năm bao khách? Xong ông tiếp: Ba ngàn, ba, ngàn, đứa, con ơi. Tôi thất vọng. Ông Bỉnh hỏi: Mày bên Điều Tra? Tôi bảo không. Ông Bỉnh nói: Rỗi hơi dò thằng ấm ớ. Tôi khai thật: Nó chụp quả xương người. Ông Bỉnh bảo: Tuần nào tao chả rửa ảnh xương cốt, ghê đít. Tôi nói bừa: Thằng này bần nông chốc mép, giọng Thái Bình. Ông Bỉnh bảo: A tao nhớ, nó có cái răng đỏ, lấm lét như du kích.

Tôi bật reo: Trung Đít Vịt, Trung Đít Vịt. Ông Bỉnh lườm. Tôi cười nịnh: Cám ơn chú, rất cám ơn.

Tôi mua biếu ông Bỉnh một chai vang nội, và đi Thái Bình ngay.

(Dừng câu vìu theo thông lệ)

*By Hoàng Tuấn Dũng*

(May 1994)

*Nạp bựa bởi An Hoàng Trung Tướng @2009*

(Phần 2 xem ở đây)



210 Comments

Chung thân (#4)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 3 xem ở đây)

Chung thân (Tiếp & Hết)

*Truyện Ngắn By Hoàng Tuấn Dũng*

***

Ba trăm người tới dự phiên tòa xử Hoàng, năm trăm người khác đứng ngoài hội trường chờ xem anh. Sau thủ tục khai mạc, công tố viên và trạng sư làm việc. Trích:

Công tố viên đọc:

Thưa Quý Tòa. Bị cáo Ngụy Huy Hoàng, một kẻ vào ngành Công An đã mười ba năm (..). Nổi tính hung đồ với chính người vợ thanh xuân của mình (..). Dẫn đến án mạng thảm khốc hôm 30 tháng Giêng (..). Phản bội đồng ngũ (..). Gây tội tày trời cho cháu Ngụy Quyên Trang mới năm tuổi và bà ngoại già yếu của cháu (..). Xúc phạm vong linh liệt sĩ cách mạng La Duy (..). Đáng bị trừng phạt và phỉ nhổ. Cháu Quyên Trang không còn mẹ hiền hằng ngày chằm bẵm (..). Bà Lư Thúy Vân mất người con độc nhất, chỗ dựa vật chất và tinh thần những năm cuối đời bà (..).

Trạng sư đọc:

Thưa Quý Tòa. Theo ông Lại Bá Hoạch, hiệu trưởng trường Tiểu Học Tâm An, nơi nạn nhân dạy học từ 1983 tới trước ngày mất, thì nạn nhân chớm mắc bệnh hoang tưởng. Năm 1988, nạn nhân gửi ông Hoạch giữ một chiếc va-ly gắn khóa số. Mùa đông 1991, nạn nhân nhờ ông Hoạch lấy hộ một áo giắc-két trong va-ly, ông Hoạch hỏi cách mở, nạn nhân không nói (..). Ngày 1 tháng Hai vừa qua, ông Hoạch trả bà Vân thân mẫu nạn nhân chiếc va-ly này. Được bà Vân đồng ý, tôi cùng ông Hoạch đã phá nó. Trong có thư từ, 6 cuốn sổ khổ nhỏ, và 8 gói lông ngắn. Không có bộ giắc-két nào. Đây là tờ trình của ông Hoạch, và một gói lông đề 26/2/1982 (..).

Thưa Quý Tòa. Theo tạp chí Overseas Digest số 2 năm 1963, ngày 25 tháng 12 năm 1962 tại thành phố Núi Vàng Hoa Kỳ, một phụ nữ tâm thần đã bị con trai ba tuổi dùng súng đồ chơi bắn thủng phổi. Đây là hình chụp khẩu súng (..). Nó bắn không đạn, nhưng nổ to y súng thật. Bác sĩ xác định toàn thân chị ta hoàn toàn lành lặn (..).

Còn đây là kết quả giám định pháp y đối với nạn nhân La Duyên Trang (..). Xin đọc. Nạn nhân vỡ tim, máu tràn lồng ngực (..). Các van và ngăn tim không cho thấy bệnh tim thông thường (..). Biểu bì ngực nguyên vẹn, không có dấu tích bị đánh bằng lực mạnh (..).

Vâng. Thưa Quý Tòa. Xét kỹ hiện tượng La Duyên Trang, tôi nhận định bà tử nạn như người phụ nữ Mỹ. Ông Hoàng, thân chủ của tôi, khẳng định chỉ đẩy nhẹ vợ xuống giường.

Công tố viên nói:

Tôi có cuốn Dị Uy Tự Luyện, 57 trang. Võ Dị Uy xuất xứ Trung Hoa. Những cao thủ môn này đánh vỡ phủ tạng đối thủ mà không để vết. Bị cáo võ hạng đai đen, biết đâu y đã thành thục Dị Uy?

Trạng sư nói:

Cuốn Dị Uy Tự Luyện là ngón lừa đảo của đám bồi chữ bất lương. Cũng như loại sách bướm hướng dẫn tập Thần Quyền ồn ĩ hồi 85-86.

Công tố viên đọc:

Bị cáo rất nhơn nhơn sau khi gây án (..).

Y nhớ rõ chương khó nhất khóa trình Tâm Lý (..).

Y đã hết nhân tính (..).

Trạng sư nói:

Ông Hoàng là một học viên cần mẫn. Đây là bản sao văn bằng của ông (..). Hơn nữa, mười ba năm ngạch hình sự đã rèn ông hơi quá cứng rắn.

Công tố viên đọc:

Rất bệ rạc. Nghiện rượu thịt chó. Bị cáo đã tha hóa thực sự (..).

Trạng sư nói:

Ông Hoàng tìm hiểu bà Trang là người đầu tiên, và đi đến hôn nhân qua một thời gian rất ngắn, chưa kịp nhận thức đầy đủ ảnh hưởng phức tạp của các mối quan hệ tiền hôn nhân tới cuộc sống vợ chồng. Rồi, ám ảnh bởi quá khứ của vợ và nghĩ quẩn về nguồn gốc đứa con, ông bị ức chế thần kinh. Hình thức giải tỏa ít tốn nhất là uống rượu. Tôi xin nhắc, ông Hoàng uống, không nghiện (..).

Công tố viên đọc:

Bị cáo giao dâm nhiều đàn bà, kể cả gái điếm (..).

Y ruồng rẫy vợ. Thờ ơ gia đình (..).

Song y rất ích kỷ. Không cho vợ ly dị (..).

Trạng sư nói:

Ông Hoàng mặc cảm ở rể, thêm các đặc điểm tâm lý đã nêu, nên ông thiếu trách nhiệm trước gia đình. Nhưng.. Nhưng. Chúng ta không lẫn truyền thống với luật pháp. Chúng ta không kết án người ly thân tìm chỗ vui riêng. Ông Hoàng không ly dị, bởi vẫn quyến vợ. Ông đã đoạn tuyệt bạn gái khi vợ nhắc chuyện ly dị.

Công tố viên quát “Vậy cớ sao sớm chủ nhật yên lành y ngủ mướn đâu về đánh vợ bằng nắm đấm con nhà võ”.

Trạng sư dang tay “Bà Trang chống ông Hoàng lúc ông muốn.. muốn giao hợp”.

Hoàng gào “Không đúng”.

Trạng sư nhìn Hoàng “Tôi xin lỗi”.

Lời tác giả

Tòa luận tội. Hoàng lãnh án chung thân. Kể ra mức đó còn nhẹ so theo bản cáo trạng.

Hoàng đã thụ án. Chung thân là bao lâu? Năm mươi, mười, hay một năm? Sáu tháng, ba tháng, hay chỉ hai mươi ngày?

Tôi cứ đợi một tin bi thảm từ nơi Hoàng bị giam cầm, như thế sẽ dễ chịu hơn cho bao nhiêu phận.

(Hết mẹ rùi đéo câu vìu nữa)

*By Hoàng Tuấn Dũng*

(Feb 1994)

*Nạp bựa bởi An Hoàng Trung Tướng @2009*



202 Comments

Chung thân (#3)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 2 xem ở đây)

Chung thân (Tiếp)

*Truyện Ngắn By Hoàng Tuấn Dũng*

***

Hai ngày sau, một chuyên viên Sở, không quen Hoàng, tiến hành lấy cung anh. Cuộc hỏi cung như sau:

Chuyên viên: Mời anh hút thuốc. (Hoàng cám ơn và lắc đầu).

Chuyên viên: Anh uống rượu?

Hoàng: Uống nhiều độ dăm năm nay.

Chuyên viên: Thứ bảy tuần trước anh say, mửa đầy toa-lét? (Hoàng bảo không).

Chuyên viên: Thấy bảo anh say quá, ngủ nhà ông Tập mà?

Hoàng: Tôi ngủ chỗ chú Tập, nhưng không say.

Chuyên viên: Hồi ở trường, anh điểm ưu võ thuật? (Hoàng vâng).

Chuyên viên: Anh hay đánh phạm? (Hoàng bảo có).

Chuyên viên: Lúc đánh, anh căm thù?

Hoàng: Không, tôi bực.

Chuyên viên: Tại sao?

Hoàng: Tại tôi phải rình mò, phải chạy đuổi.

Chuyên viên: Lúc đuổi, anh thích thú?

Hoàng: Ít, nhưng có lúc ham diệt sôi gan.

Chuyên viên: Anh hay bị trêu không?

Hoàng: Hầu như không bao giờ.

Chuyên viên: Tại sao anh hay cãi vợ?

Hoàng: Tôi không rõ, lạ lắm, tôi cãi nhau cực nhiều.

Chuyên viên: Bà cụ kể gần đây, anh chị cãi nhau đêm?

Hoàng: Khó nói.

Chuyên viên: Ở trường, học môn Tâm Lý, anh hiểu cảm giác bị ruồng bỏ là gì?

Hoàng: Tôi học tám loại cảm giác, không có loại đó.

Chuyên viên: Anh kể xem những loại nào?

Hoàng: Nhìn Nghe Sờ Ngửi Nếm Vận Thăng Nội.

Chuyên viên: Tốp, vận thăng nội là gì?

Hoàng: Là cảm giác Vận Động, Thăng Bằng, Nội Tạng, tôi gọi gọn cho dễ nhớ.

Chuyên viên: Anh uống nước. (Hoàng đón cốc nước, uống cạn).

Chuyên viên: Cảm giác bị giấu diếm phải cảm giác nội tạng không?

Hoàng: Không, nhưng điên lắm.

Chuyên viên: Phạm không khai, anh đánh ngay?

Hoàng: Nó không lì, thì tôi nhịn.

Chuyên viên: Anh biết trái Điều Lệnh?

Hoàng: Biết, nhưng giết người, nó đọc Luật không?

Chuyên viên: Anh chị ở nhà cũ của bố mẹ chị Trang?

Hoàng: Trang một mẹ một con, nhà rộng, tôi ở hợp lý.

Chuyên viên: Nhà bố mẹ chị xây?

Hoàng: Trang xây, bảy tám năm rồi.

Chuyên viên: Chị Trang giáo viên, mẹ nội trợ, bố liệt sĩ, gì giàu thế?

Hoàng: Tôi không trả lời được không?

Chuyên viên: Anh nên trả lời, chị làm..?

Hoàng: Tiền người yêu Trang.

Chuyên viên: Sao họ không cưới nhau?

Hoàng: Nó chết rồi.

Chuyên viên: Anh ta chết lâu chưa?

Hoàng: Trên mười năm.

Chuyên viên: Ờ, cách đây tám năm đưa tiền chị Trang được?

Hoàng: Tiền đủ xây bốn nhà.

Chuyên viên: Anh hay theo đàn bà giàu không?

Hoàng: Không.

Chuyên viên: Thấy bảo anh có nhân tình?

Hoàng: Chuyện qua rồi.

Chuyên viên: Cô đó đẹp?

Hoàng: Không, vừa nghèo vừa xấu.

Chuyên viên: Hấp dẫn?

Hoàng: Không hề, tôi nói, chuyện qua rồi.

Chuyên viên: Vợ anh ghen?

Hoàng: Tôi không rõ.

Chuyên viên: Vợ anh bảo gì không?

Hoàng: Trang sỉ nhục.

Chuyên viên: Chị có nhân tình không?

Hoàng: Tôi không biết.

Chuyên viên: Thấy bảo chị có bạn thân? (Hoàng gật đầu).

Chuyên viên: Anh ghen?

Hoàng: Không, tôi xin hớp nước. (Hoàng uống nước).

Chuyên viên: Anh gặp họ lén đi chơi? (Hoàng lắc đầu).

Chuyên viên: Anh chị ngủ một giường?

Hoàng: Tôi đi-văng, bà cụ buồng trong, Trang với con bé.

Chuyên viên: Anh chị vẫn sinh hoạt vợ chồng?

Hoàng: Thỉnh thoảng.

Chuyên viên: Anh chị ly thân mà?

Hoàng (cúi gằm): Tự Trang muốn.

Chuyên viên: Anh cũng muốn?

Hoàng: Tôi xin điếu thuốc.

Chuyên viên: Mời anh. (Hoàng châm thuốc, rít một hơi, tròn môi phà khói, xong dụi điếu thuốc vào chân ghế).

Chuyên viên: Anh trả lời nốt.

Hoàng: Sao ạ?

Chuyên viên: Anh cũng muốn.. với vợ?

Hoàng: Không. Không muốn. Các anh xử gì thì xử. Tôi không khai nữa.

Chuyên viên: Bị can Ngụy Huy Hoàng! Anh có bổn phận trả lời.

Hoàng dứt khoát: Không.

Chuyên viên: Năm giờ sáng, anh đánh vợ, quá thể vậy?

Hoàng: Bốn rưỡi cô Tập dậy thổi cơm, tôi tỉnh ngủ, về luôn.

Chuyên viên: Hôm ấy anh mới lĩnh lương?

Hoàng: Trái lại.

Chuyên viên: Anh hỏi tiền vợ, chị không cho?

Hoàng: Không đời nào.

Chuyên viên: Anh đánh vợ mười bốn lần?

Hoàng: Hai lần, tôi khai rồi.

Chuyên viên: Anh lấy hung khí ở đâu?

Hoàng: Tôi đã nói, một lần tôi tát, lần thứ hai tôi chỉ ẩy.

Chuyên viên: Vợ anh ngã va đầu mạn giường?

Hoàng: Ngã xuống gối.

Chuyên viên: Bà cụ kể hai người nhiếc móc nhau, nhưng nói nhỏ, đúng không? (Hoàng gật đầu).

Chuyên viên: Anh kể rõ hơn?

Hoàng: Tôi không nhớ. Không nhớ. Tôi xin điếu thuốc.

***

(Dừng câu vìu theo thông lệ hãm lìn Quán Bựa)

*By Hoàng Tuấn Dũng*

(Feb 1994)

*Nạp bựa bởi An Hoàng Trung Tướng @2009*

(Phần 4 xem ở đây)



111 Comments