Archive for category Truyện ngắn

Bone Falls (#1)

LƯU-Ý: MỌI SAO-CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁCGIẢ

 

Truyện-ngắn by Al Huang Le Generale, 199x

 

Thác Xương

 

(1) Bồn Man Xứ

Vươngquốc Bồn Man đã hơn 500 năm không còn tồntại. Trót khaisinh cạnh một lánggiềng đóikhát kinhniên hunghãn mạntính như xứ Viet’s, việc Bồn Man duytrì quốchiệu đến tận thếkỷ XV đã là tộtbậc kỳcông (*). Rất thủđoạn cắn từng mảng từng mảng, các hoàngđế Viet’s nuốt gọnghẽ Bồn Man sau vài cuộc sátphạt không quá nhọcnhằn. Xuân 1478, vu lãnhtụ Bồn Man Lwu Kam Kwong tội Phản Nghịch, lãnhtụ Viet’s Lê Thánh Tông thânchinh cầm đạibinh triệthạ. Chém xong 15,000 đầulâu Lwu & Thầndân, Thánh Tông loan-tin thắng-trận, thổgiới Viet’s phình hai lần, Bồn Man chínhthức tiêuvong.

Xứ Bồn Man tuy kềnhcàng rộng, bằng gộp các tỉnh Xiêng Khoảng & Hủa Phăn & Khăm Muộn của Ailao và Sơn La & Thanh Hóa & Nghệ An của Viet’s, nhưng nhândân Bồn Man chỉ giảnđơn một bộtộc. Bộtộc Phươn.

Người Phươn xêdịch từ miệt Phù Dư băng-tuyết đông-bắc China xuống vùng Bồn Man kiếm nắng trước thời Tang Dynasty (**). Đó hầu-như là một quyếtđịnh hết-sức thiếu nghiêmtúc. Cú dicư vạn lý thậmchí chệch rất xa mụctiêu ảotưởng nhiđồng. Ngoài nắng, Bồn Man chẳng có gì thuộc về Miền Hứa (***).

Thểhình Phươn khá cao, đẫy, hông hẹp, chân hơi ngắn, bụng nhiều lông. Cấutrúc đặctrưng vậy giúp trai Phươn dễ luồn rừng mà cũng dễ săn thú, nhưng lại khiến gái Phươn khó đẻ. Mắt Phươn màu xám-sói, hoangdã khôncùng.

 


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

 

Lãogiới luận rằng, những kếtđan muôn kiếp giữa Phươn Phù Dư và sói hànđới đã biến màu mắt Phươn thành xám. Họ sẵnsàng không chỉ ăn thịt nhau, mà cả học-hỏi nhau, âuyếm nhau, hấpthụ nhau. Luận này khiêncưỡng và thảmhại và caynghiệt, nhưng vôsố tươngđồng của sói và Phươn buộc ta phânvân.

 


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

 

Phươn Bồn Man sống không khác tổtiên họ mấy, kiêntrì môphỏng những ông sói Mãn Châu bấtkhuất liềulĩnh, nghĩ cộc, thù dai, và hiếm-muộn. 15,000 là tổng khẩu Phươn ‘1478, gồm luôn trẻ-mút-tí và già-mẻ-răng, những Tset, Tsao, Lwu mặt nhọ đeo Panas bắn tên độc và thổi Saranai buồn nãonùng (****).

(2) Nâu Nêm Trấn

 


Photo Unknown. Source Somewhere In The Net

 

(Dừng chờ thamluận)

 

(@1998)

 

Ghichú

 

(*) Viet’s, Bồn Man: Tên riêng Văn Bựa chỉ nhằm minhhọa và không nhấtthiết khác tên thật.

(**) Phù Dư: Quốcgia cổ vùng Mãn Châu, China.

Tang Dynasty: Aka Đường Đếchế, China.

(***) Miền Hứa: Aka Đất Hứa. Theo Cựu Ước, Chúa Trời hứa cho Abraham đất Canaan, nên người Dothái gọi Canaan là Đất Hứa.

(****) Tset, Tsao, Lwu: Các Family-names phổbiến của người Phươn Bồn Man.

Panas: Võkhí phổdụng của người Phươn Bồn Man. Giờ ta gọi là Ná hoặc Nỏ.

Saranai: Nhạccụ phổthông của người Phươn Bồn Man. Giờ ta gọi là Pílè hoặc Bílè.

 

Phụlục

 

Danhsách Từ Dính trong bài:

– Vươngquốc: (Vương quốc).
– Tồntại: (Tồn tại).
– Khaisinh: (Khai sinh).
– Lánggiềng: (Láng giềng).
– Đóikhát: (Đói khát).
– Kinhniên: (Kinh niên).
– Hunghãn: (Hung hãn).
– Mạntính: (Mạn tính).
– Duytrì: (Duy trì).
– Quốchiệu: (Quốc hiệu).
– Thếkỷ: (Thế kỷ).
– Tộtbậc: (Tột bậc).
– Kỳcông: (Kỳ công).
– Thủđoạn: (Thủ đoạn).
– Hoàngđế: (Hoàng đế).
– Gọnghẽ: (Gọn ghẽ).
– Sátphạt: (Sát phạt).
– Nhọcnhằn: (Nhọc nhằn).
– Lãnhtụ: (Lãnh tụ).
– Thânchinh: (Thân chinh).
– Đạibinh: (Đại binh).
– Triệthạ: (Triệt hạ).
– Đầulâu: (Đầu lâu).
– Thầndân: (Thần dân).
– Thổgiới: (Thổ giới, Lãnh thổ).
– Chínhthức: (Chính thức).
– Tiêuvong: (Tiêu vong).
– Kềnhcàng: (Kềnh càng).
– Nhândân: (Nhân dân).
– Giảnđơn: (Giản đơn).
– Bộtộc: (Bộ tộc).
– Xêdịch: (Xê dịch).
– Quyếtđịnh: (Quyết định).
– Nghiêmtúc: (Nghiêm túc).
– Dicư: (Di cư).
– Thậmchí: (Thậm chí).
– Mụctiêu: (Mục tiêu).
– Ảotưởng: (Ảo tưởng).
– Nhiđồng: (Nhi đồng).
– Thểhình: (Thể hình).
– Cấutrúc: (Cấu trúc).
– Đặctrưng: (Đặc trưng).
– Hoangdã: (Hoang dã).
– Khôncùng: (Khôn cùng).
– Lãogiới: (Lão giới, Bô lão).
– Kếtđan: (Kết đan).
– Hànđới: (Hàn đới).
– Sẵnsàng: (Sẵn sàng).
– Âuyếm: (Âu yếm).
– Hấpthụ: (Hấp thụ).
– Khiêncưỡng: (Khiên cưỡng).
– Thảmhại: (Thảm hại).
– Caynghiệt: (Cay nghiệt).
– Vôsố: (Vô số).
– Tươngđồng: (Tương đồng).
– Phânvân: (Phân vân).
– Tổtiên: (Tổ tiên).
– Kiêntrì: (Kiên trì).
– Môphỏng: (Mô phỏng).
– Bấtkhuất: (Bất khuất).
– Liềulĩnh: (Liều lĩnh).
– Nãonùng: (Não nùng).
– Minhhọa: (Minh họa).
– Nhấtthiết: (Nhất thiết).
– Quốcgia: (Quốc gia).
– Đếchế: (Đế chế).
– Phổbiến: (Phổ biến).
– Võkhí: (Võ khí, Vũ khí).
– Phổdụng: (Phổ dụng).
– Nhạccụ: (Nhạc cụ).
– Phổthông: (Phổ thông).

Danhsách Từ Ghép trong bài:

Đông-bắc: North-east.
Thắng-trận: Victory.

Băng-tuyết: Ice-cold.
Hiếm-muộn: Hard-to-give-birth.
Già-mẻ-răng: Very-old-men.
Trẻ-mút-tí: Very-little-kids.
Xám-sói: Wolf-gray.

Hầu-như: Almost.
Hết-sức: Extremely.

Học-hỏi: To Learn, To Teach.
Loan-tin: To Declare, To Inform.

***

(Phần sau ở đây)

 

***



1 518 Comments

Mê sư

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(1)

– Anh ơi. Em mượn bao diêm.

– Mô Phật. Thí chủ vui lòng giữ Giới. Tôi là Hòa Thượng.

– Em xin lỗi. Vậy gọi anh là Hòa Thượng gì?

– Gọi Thầy.

– Thầy gì?

– Chị hỏi Pháp Danh của tôi à?

– Vầng.

– Thích Thanh Thanh Định.

– Tên hay lắm. Dưng em hỏi tên anh khi chưa ở Chùa cơ.

– Thầy.

– Ồ em quên. Tên Thầy khi chưa ở Chùa.

– Tôi hồi nhỏ tên Ngọc.

– Thầy Ngọc. Tên đẹp người đẹp. Em thích.

– Cửa Chùa chị nên xưng tôi, nếu ít tuổi xưng con. Không xưng em.

– Em cứ em đấy.

– Con.

– Em nhớn rồi nhé Thầy nhé.

– Chị thắp hương đi. Đừng cắm hương lên xôi.

– Thầy nhìn thế, em cắm hương lên tay em đây này.

(2)

– Thầy ơi. Chào Thầy.

– Vầng. Chào chị.

– Em mượn cái khay.

(3)

– Thầy ơi. Chào Thầy.

– Vầng. Chào chị.

– Thứ Bẩy Thầy không xuống phố chơi?

– Xuất gia không nghỉ Thứ Bẩy.

– Không buồn?

– Không. Tu hành vui trong Giới.

– Em chả hiểu. Tu thì không được lấy vợ có phải?

– Phải.

– Dưng vẫn được yêu?

– Không.

– Vô lý. Thầy yêu Phật chứ? Yêu Giời chứ?

– Cái đó khác.

– Em ước người yêu em bảo em là, em là Giời Phật của anh. Ui thật đắm say.

– Báng bổ quá.

– Hì hì ước thôi mà. Giả dụ Thầy chưa tu, chưa người yêu. Thầy yêu em không?

– Không.

– Tại sao?

– Tại chị quá đẹp.

– Ui Thầy bảo gì?

– Tại chị quá đẹp.

– Quá đẹp, lại không yêu? Nói dối hả? Hay nịnh?

– Mô Phật. Thí chủ vui lòng giữ Giới.

– Em ước cắn phát môi Thầy.

(4)

– Thầy ơi. Chào Thầy.

– Vầng. Chào chị.

– Á à Thầy để tóc nhá.

– Tuần rồi chưa kịp cạo chị ạ.

– Chứ không phải Thầy thích em?

– Ồ không. Không đời nào.

– Thầy chả cần để tóc. Đóng quả quần Lì Vai, quả áo Cá Sấu. Đầu trọc phong trần càng quyến rũ. Ui em mê Thầy túi bụi.

(5)

– A lố Mi Mi à?

– Chị đây. Gì con kia?

– Này chị có giai mới.

– Khoe mãi. Sốt ruột. Đẹp giai không?

– Đẹp đau đớn luôn. Mày thấy không ghen chị làm con mày.

– Giầu không?

– Chả quan trọng.

– Ơ con dở hơi. Giầu không quan trọng gì quan trọng? Làm đâu?

– Mày không đoán nổi đâu.

– Đẹp giai, nghèo. Nghệ phỏng?

– Không. Đặc biệt hơn nhiều.

– Sinh viên?

– Ơ con dở hơi. Đéo ai yêu nhãi ranh.

– Chịu.

– Thầy chùa.

– Gì? Sư á?

– Sư. Hòa Thượng.

– Mày không dở hơi. Đồ chó. Mày khùng rồi.

– Mày chưa gặp. Miễn bàn.

– Con khùng. Mày yêu nó bỏ nó, nó yểm bùa cho mày sống như chết.

– Thật?

– Chị chán mày lắm.

(6)

– Thầy ơi.

– Lễ sớm thế?

– Sớm mới vắng. Thầy!

– Gì?

– Thầy ôm em đi.

– Không.

– Hèn.

(Kết)

Hòa Thượng liếc cổng Chùa, ghì siết cô gái. Hèn? Làm vợ bé anh nhá?

Cô gái dẩu mồm tròn mắt. Vợ bé sư?

Hòa Thượng tủm tỉm, rút trong áo quả thẻ nhựa: Bộ Công An, Cục A41, Đinh Xuân Ngọc, Đại Úy.

(@2005)



132 Comments

Chuyện ma No1 (#4)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 3 ở đây)
(Phần 2
ở đây)
(Phần 1
ở đây)

Quỳnh dậy lúc 6h00. Kể ra ngủ nhờ cũng không dở hơn ngủ trọ. Quang Minh đêm qua không về.

Ban ngày nhà Quang Minh bớt u ám hơn đêm nhiều. Ngoài kệ thờ gia tộc cầu kỳ với la liệt hình truyền thần, chân nhang, bùa thẻ, (và con sập cẩm lai dùng thay giường), thì đồ đạc của anh ta tầm thường, chả mấy đáng giá. Hèn nào Quang Minh cho mượn nhà dễ vậy.

Buồng vệ sinh (dưới sân) thậm chí không có cốc đánh răng, bể chứa nước đen rêu khiến Quỳnh đành vác mồm thối đi làm.

11h00 ngày Thứ Hai, 14 tháng Chín năm 1992, xong việc ở Cảng, Quỳnh vẫy xích-lô quay lại 187 Quang Trung, tính trả chìa khóa và mời Quang Minh vại bia cỏ. Quang Minh vẫn chưa về.

Đã suýt gửi tay chủ tiệm kính thuốc chìa khóa trả Quang Minh, nhưng rồi quá áy náy, Quỳnh quyết định cỡi xích-lô tới Đồng Hồ Ba Chuông.

Hàng hiên Bách Hóa Tổng Hợp chả có cơm cháo gì. Một gã bơm xe bẩu Quỳnh, rằng 17 năm thống lĩnh khu Ba Chuông, gã đếch từng biết bà chủ quán nào người miền Trung, tóc búi dầy, nấu canh cá chua ngon ngon như Quỳnh tả.

Quỳnh hỏi, vậy chú biết ca sĩ Quang Minh đoàn Ca Múa không?

Gã bơm xe đáp, đoàn Ca Múa ngay kia chứ đâu, làm đếch Quang Minh nầu?

Quỳnh bẩu, Quang Minh đẹp giai mũi to tai dài tóc lật bay bay, nhà phố Quang Trung.

Gã bơm xe hố hố, đoàn Ca Múa lạ đéo, hát có thằng Trọng Phấn, thằng Đức Dương, thằng Vũ Thắng, thằng Đình Thắng, thằng Vinh Tươi, con Ngọc Phượng, con Kim Huệ, con Bích Huệ, con Bích Trà, bà Mai Nhà Quê, bà Nga Vẩu, đứa nầu đứa nấy xấu điên xấu dồ mũi ngắn tai bé, làm đếch Quang Minh Quang Trung Quang Đại nầu?

(Thôi đi ngủ, mai bốt tiếp)

(@2000)

25 Comments

Chuyện ma No1 (#3)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 2 ở đây)
(Phần 1 ở đây)

Ăn xong, Quang Minh bẩu, giờ mình đến nhà hát, Quỳnh lòng vòng cà phê cà phung về trước nhá. Quỳnh vâng dạ, lại cám ơn Quang Minh thêm mấy phát.

Quả Hải Phòng đất chán vật. Quỳnh cuốc bộ sưng cẳng chả gặp một café đèn màu hợp tạng. Thôi ngủ!

Phố Quang Trung đâm xuyên quảng trường Nhà Hát Lớn Hải Phòng. Lúc xích-lô chở Quỳnh ngang nhà hát, quảng trường tẻ nhạt như thể chưa hề có ca múa nhạc.

Ngôi nhà số 187 chỉ cách quảng trường trăm thước, xây kiểu ống Quảng Đông thời 1920, mái ngói âm dương, ba tầng. Tầng một còn sáng điện dường như là một tiệm kính thuốc đã đóng cửa, tầng hai và ba tối thui.

Con ngách hẹp quãng tám chục phân sâu quãng hai chục thước không cổng không đèn không cửa nách dẫn Quỳnh thẳng vầu sân trong. Quỳnh đoán hiểu toàn ngôi nhà vốn thuộc một tay tư bản xoàng gốc Tàu thân Pháp. Sau 1955 hẳn người này bán sới xuôi Nam tránh một cú lộn đời bi tráng, và ngôi nhà dĩ nhiên đã được chính phủ kháng chiến tịch thu chia cho ba chiến binh cách mạng, một trong đó là ông hoặc cha Quang Minh. Con ngách sẽ được chủ mới của tầng một ngăn tạm hồi 1960-1965, khi tình đoàn kết vô sản keo sơn phần nào mòn sờn những giá trị mặc định, để các chủ mới của tầng hai tầng ba khỏi dẫm qua giường chõng nhà ông ta mà lên nhà họ, rồi cuối cùng, con ngách được kiên cố hóa hồi 1975-1980, khi tinh thần tư hữu đội mồ trỗi dậy bất chấp mọi khát khao đồng bóng.

Quỳnh moi diêm tính tìm cái công tắc, thì ngọn đèn vàng treo tít cao tự dưng bùng sáng. Chắc một bô lão đã bật điện ra khu tắm xí chung đái đêm.

Cầu thang lim dựng đứng đón Quỳnh ngược gác ba. Ngôi nhà này mọi thứ vẻ đều cũ xưa nguyên bản. Những đường chạm gỗ thừa mứa, những con phào trần nặng nề, những nét gạch hoa tỉ mẩn.

Cửa chính và cửa sổ tầng hai thông sân trong đã được xây bịt. Có thể chiến binh tầng hai đã hỏa hồng cho chiến binh tầng một căn gác chiến lợi phẩm. Và Ngài Tầng Một chưa cảm thấy nhu cầu tranh chấp khoảng lan can công cộng với gia đình Ông Tầng Ba, tức Quang Minh.

Gác nhà Quang Minh chỉ gồm mỗi một gian nhưng rộng phết, cỡ chín chục thước vuông, gọn gàng, cổ lỗ, mốc meo. Bụi lờn vờn nghe tanh và khét. Đèn đuốc tù mù và cũng chỉ có mỗi một bóng. Quang Minh rõ là một tên giai đoảng. Không ti-vi, không máy hát, không tranh lịch sách báo, nhạt phèo.

Quỳnh liếc quanh, con sập lớn kê áp tường có nhẽ là chỗ nằm tươm tất nhất của chủ nhà, trên sập có chăn lụa, gối lụa, một quả điếu bát, một khay trà tàu, và cả một cây quạt bốn cánh đồng độc đáo, từa tựa thế này này:

[VINTAGE-FAN.JPEG]

Giời rất nóng, cây quạt cổ lại quay phe phẩy như chạy bằng dây cót, nhưng do mệt và chán, Quỳnh vẫn quặp chăn ngủ luôn, chẳng thèm tắt đèn.

Tỉnh giấc quãng hai giờ sáng, ngóc nhìn chưa thấy Quang Minh về, Quỳnh nổi gai vì cây quạt đồng quay vun vút, còn bóng đèn giữa phòng đã tự tắt.

(Thôi đi chơi phò, mai bốt tiếp)

(@2000)

5 Comments

Chuyện ma No1 (#2)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 1 ở đây)

Quỳnh chưa kịp nhấc bát, tay thanh niên đã thò đũa chọc tô cơm của Quỳnh, gắp gắp. Anh ta bẩu, rất tự nhiên, bà chủ chải chuốt thế nào tóc tai trộn đầy cơm vầy a. Bà chủ quán ngượng nghịu xin lỗi. Quỳnh gật đầu cám ơn, bỗng dưng thấy mến tay thanh niên.

Tay thanh niên tuốt đũa gỡ sợi tóc rác, bẩu, mình ăn uống bụi bặm, không chừng lủng dạ dày. Quỳnh vâng dạ, cám ơn lần nữa.

Tay thanh niên bẩu, bạn không phải dân Hải Phòng, đúng không, tên gì nhỉ?

Quỳnh bẩu, vầng em Hà Nội, xuống Phòng chơi thôi, em tên Quỳnh.

Tay thanh niên lại hỏi, bao giờ Quỳnh về Hà Nội?

Quỳnh giả nhời, mai em xong công chuyện về luôn.

Tay thanh niên tâm sự anh ta tên Quang Minh, 29 tuổi, là ca sĩ đoàn Ca Múa Nhạc Hải Phòng, nhà ở 187 Quang Trung, sống một mình chưa vợ con, ông bà già đã mất.

Quỳnh lén dòm Quang Minh. Đúng ca sĩ thật! Xinh như giai Nhật, nhai nuốt không hé miệng lộ răng, áo phông mà cũng ủi phẳng tắp.

Quang Minh bẩu, Quỳnh uống với mình chén diệu nhá, tối diễn Nhà Hát Lớn, làm nhát diệu cho bốc (***). Anh ta gọi hai ly rượu, đẩy phía Quỳnh một, rùi chạm ly chách một phát, cử chỉ cực kỳ thân thiện.

Quang Minh hỏi, Quỳnh ngủ khách sạn nào thế?

Quỳnh đáp, em cũng chưa biết, tí ra Ga tìm cái phòng re rẻ nghỉ tạm thôi.

Quang Minh bẩu, Ga toàn giang hồ, kinh lắm.

Quỳnh giả nhời, em biết, nhưng công ty thanh toán mười ngàn một đêm thôi anh.

Quang Minh nhòm Quỳnh, bẩu, tệ nhỉ, hay Quỳnh đến nhà mình?

Quỳnh giả nhời, có phiền không anh?

Quang Minh bẩu, phiền gì, mình lắm đợt đi diễn cả tháng, toàn chiến hữu đến nhà ngủ nghê, vô tư.

Quỳnh bẩu, thế thì tốt quá, em cám ơn.

Quang Minh lần túi quần, móc ra một chiếc chìa khóa buộc sợi len xanh. Nhà mình 187 Quang Trung, Quỳnh đi lối ngách cạnh tiệm kính bút vào trong sân, lên tầng ba nhé. Mình mới chạy suốt tuần, nhà bẩn chưa dọn, thông cảm. Diễn xong khoảng mười một mười hai giờ mình về, buồn ngủ cứ ngủ trước.

Nói rồi đưa Quỳnh chiếc chìa khóa.

Đó là một thứ chìa cổ, bằng đồng thau, nặng khiếp, thân trụ khắc chìm chữ gì lờ mờ, ngạnh lộn xộn, từa tựa thế này này:

[VINTAGE-KEY.JPEG]

(Thôi đi chơi phò, mai bốt tiếp)

(@2000)

(***) Nhà Hát Lớn: Một nhà hát kiểu Phớp bé tí tại Hải Phòng.

17 Comments

Chuyện ma No1 (#1)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Năm 1992 Trần Đức Quỳnh 24 tuổi, là nhân viên thương vụ chủ lực của công ty Giao Nhận Kho Vận Ngoại Thương trụ sở tại 33 Lý Nam Đế, Hà Nội.

Tuần vài lần Quỳnh phải bắt xe đò xuống Hải Phòng làm thủ tục thông quan đường biển cho các lô hàng xuất nhập khẩu thay mặt khách ủy thác. Công việc của Quỳnh cực nhọc, nhưng có thu nhập tạm ổn với một giai độc thân.

Chiều Chủ Nhật ngày 13 tháng Chín năm 1992, Quỳnh đi Phòng sớm, vì bọn điều độ Cảng Cấm hẹn hắn đúng 7h00 Thứ Hai đến giải quyết một số vấn đề nhạy cảm (*).

Chưa bâu giờ Quỳnh đi Phòng vầu Chủ Nhật. Thành phố nầy luôn buồn tẻ và túng bấn, chán vật. Thởi đầu 199x càng chán. Ngoài đồ bãi Nhật Bản do thủy thủ viễn dương chở lậu về, Phòng dường như chỉ còn mắm cáy, bánh mì tương, điếm ế.

Trà chén kẹo bi mãi mới 17h, Quỳnh phiêu dạt tới ngã tư Đồng Hồ Ba Chuông (**). Tiện thấy quán cơm bụi dưới hàng hiên Bách Hóa Tổng Hợp vừa dọn, canh riêu loáng khói trông cũng lôi cuốn, Quỳnh xà vầu kiếm miếng.

Ăn cạnh Quỳnh là một thanh niên rất xinh trai, quần bò Thái, áo phông Lào, mũi to tai dài, tóc lật bay bay chất nghệ. Anh ta chỉ ngồi trước Quỳnh đôi phút. Quán vắng ngắc ngư.

(Thôi đi ngủ, mai bốt tiếp)

(@2000)

(*) Phòng: Cách gọi xách mé Hải Phòng thời trước 199x.

(**) Đồng Hồ Ba Chuông: Tháp đồng hồ nủi tiếng từ thời Phớp của Hải Phòng.

10 Comments

Mất tân

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Nhời Trung Tướng
Bài trong hộp Triện Ngắn đương nhiên điếu thể là phóng sự tùy bút chó ỉa này kia. Đồng chí Cháu trong triện ngắn sau đây đương nhiên điếu phải Trung Tướng. Trung Tướng điếu mất tân muộn thế.

Cháu mất tân năm tròn hai mươi tuổi. Mẹ người ta hai mươi thì đầy hoài bão. Đâu như bác Gì Phú thì ngồi viết Cương Lĩnh Cộng Sản Đảng. Bác Gì Hữu thì Bừng Bừng Nắng Hạ. Tệ lắm cỡ bác Gì Thành cũng biết xuất dương tìm Đường Kách Mệnh nơi chân giời góc bể.

Còn cháu, mẹ thú thực, rằng ở cái tuổi hai sọi, chỉ có mỗi khát vọng được mất tân.

Hai mươi tuổi mà chưa mất tân à? Nghiêm trọng quá.

Lỡ đâu hai mốt tuổi đoàng phát phải ra trận như anh Thạc chị Trâm, rồi đùng phát hy sinh nhạt toẹt bởi một phát súng của đồng bào, thì mẹ đúng là số bốc cứt. Chết mà vẫn còn tân thì chua xót ôi thôi chua xót.

Lỡ đâu hai hai tuổi chưa chết vì quê hương, mà chết vì cái xe buýt chạy lấn đường, hay cành cây khô rớt phát trúng não bộ. Não nề ôi thôi não nề. Chết vẫn còn tân với hàng hàng hoa trắng.

Lỡ đâu lỡ đâu lỡ đâu.

Cháu quyết định phải mất tân bằng mọi giá không quá đắt đỏ. Chẳng hạn ba chục cuốc xe ôm là ngân khoản chấp nhận được.

Lận một trăm ngàn trong túi sau, cháu đi kiếm chỗ phá tân.

Cỡi con Uây Tàu 100cc phạch phạch qua phố Tê mà lòng ruột cháu xốn xang như thể lượn ở bến Nhà Rồng dòm xuống boong tàu Tơ-rê-vi-lơ bốc khói thực dân thời đầu thế kỷ. Thấy các đàn anh bẩu ở đây gái mú đứng đầy hè. Mất tân bởi một con bớp ế thì thật ê chề, nhưng chả ê chề bằng xuống địa ngục rồi mà tân vẫn chưa mất. Thôi đành, í a thôi đành, thôi đành rắm mắt đưa chân.

Cháu chạy chậm chậm được đâu chừng hai trăm thước thì nghe tiếng phạch phạch ngay cạnh. Rõ ra tiếng máy của một con cũng Uây Tàu 100cc chạy không ga. Linh cảm không uýnh lừa giai tân bao giờ, hẳn nhiên rùi, đó là một con mái.

Con mái hơi già, có thể đã trên ba sọi hoặc hơn tí ti. Dưng tinh thần quyết tâm mất tân của cháu điếu cho phép cháu lằng nhằng. Mái nào chả là mái. Không lẽ thiên kim tiểu thư thì có tư cách mái hơn một cụ nạ dòng? Máu cháu bốc rần rật trong các động tĩnh mạch, nhất là tại các vùng nhạy cảm như đầu ngón tay hoặc một số chỗ khác mà vì tế nhị cháu không muốn kể.

Không dòm kỹ con mái, cháu cũng biết chắc cháu sẽ mất tân vì nó, cho dù nó có là một con ngựa mái, hoặc thậm chí một chiếc công nông mái. Mẹ đứng trước triển vọng một cuộc mất tân thì ta cũng điếu có nhiều sự chủ động đâu nhở.

Con mái chạy bên cháu chừng chục thước, rồi đột ngột quay sang nhoẻn cười. Với nhiều vị đáng mến thì quả cười này là vô cùng nhơ nhuốc, uế tạp, đại khái là rất bửn thỉu điếu thể tả được, dưng với cháu nó đang là cứu cánh.

Theo gợi ý từ trước bởi các bậc đàn anh, cháu hỏi, nhiêu em? Con mái giả nhời, cho em tám xịch nhé, em bao phòng. Dù đã mừng tắc thở vì giá của cú phá tân rẻ hơn dự kiến tới hai chục ngàn, thì cháu vẫn buông một phát mặc cả, sáu chục thôi em. Con mái lúng liếng cười, theo em nhé.

Ừ thì theo.

Đó là một Quãng Đường Dài Lộng Gió như trong bài hát gì của tay gì bên Khoai Tây, cứ như thể cháu đang tìm ra chân lý. Điếu hiểu chân lý khi xưa của bác Gì Quốc tươi đẹp cách nào, dưng mà cháu chắc hẳn nó cũng chỉ nâng cánh tâm hồn ta cỡ đó thôi. Ta sắp mất tân. A ha ha.

Con mái dẫn cháu tới một nhà nghỉ bần tiện. Ừ thì bần tiện. Ta cần mất tân hay cần một khuê phòng rèm hồng máy lạnh? Khó điếu gì cho một câu giả nhời đúng. Cháu điếu nhớ cái ga giường màu gì, ti-vi có phát bài Vừng Giời Đông trong mục thời sự hay không, thậm chí điếu nhớ cả cái lối con mái tụt cho cháu chiếc quần bò hiệu Jong Hua thế nào. Mất tân đương nhiên hệ trọng hơn nhiều so với quần bò ti-vi ga giường và vận mệnh dân tộc, phỏng ạ?

Đến đoạn này thì cháu tự kiểm duyệt cắt con mẹ nó đi. Dù sao văn bựa cũng cần những nguyên tắc không bựa. Cái chính là sự bựa của ta phải nằm trên sự bựa cuộc đời. Điếu phải cái gì bựa cũng bựa. Sến quá nhỉ?

Xong xuôi, cháu giả tiền, bo thêm cho con mái một chục ngàn, bâng quơ cháu mới hỏi, em nhiêu tuổi? Con mái bẩu rằng, con giai em nhớn rồi. Cháu mới bẩu, nhớn là nhớn thế nào? Con mái cười cười, con giai em hăm bốn tuổi.

Địt mẹ, cháu buột mồm, con em hơn anh bốn tuổi.

(@2007)

7 Comments