Archive for Tháng Chín, 2009

Ăn Cắp Thích Lắm [2]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần giới thiệu xem ở đây)

Trải Nghiệm Đầu Đời

Tròn mười ba tuổi Công Nương đi bụi.

Chả phải do nhà giàu pa ma bỏ nhau, cũng chả phải do nhà nghèo pa ma tẩn nhau. Chả phải do nạo thai bị đuổi học, cũng chả phải nhờ giai cứu nét rùi bị lừa.

Em ẻm đi bụi do muốn tự sắm Spacy Tầu như chị Quận Chúa hàng xóm (1).

Quận Chúa dậy Công Nương, mầy kiếm chồng trước, rùi chồng mầy kiếm xe mầy.

Công Nương hỏi, làm sao mau kiếm chồng?

Quận Chúa bẩu, mầy thích mau chị bát-xê mầy chồng chị, chị kiếm thằng khác.

Chồng Quận Chúa lúc ý là Ngỗng Mửa, 16 tuổi, thương gia bán lẻ heroin bến xe Giáp Bát. Chồng tậu Spacy Tầu cho Quận Chúa không phải thằng nầy.

Công Nương tự ái, mò ra bến xe Gia Lâm tự kiếm chồng.

Công Nương xinh tĩ tã, tả thế cho nhanh, xinh như Vàng Anh luôn (2).

Nên chỉ mất nửa giờ, em ẻm quơ được thằng chồng đầu tiên.

Thằng nầy tên Ngỗng Phởn, 18 tuổi, công nhân đá ví (3).

Tay nghề đá ví của Ngỗng Phởn thuộc hạng lôm côm, đại khái doanh số chừng bốn năm khách/ngày, đủ ăn thôi.

Công Nương bẩu Ngỗng Phởn, em làm vợ anh nhế, tặng em cái gì?

Ngỗng Phởn đáp, tặng cái Mẹc Xa Đì (4).

Công Nương nguýt, nhạt như xà lách, tặng em con Spacy Tầu nhế?

Ngỗng Phởn hỏi em còn trinh không. Công Nương giả nhời không.

Ngỗng Phởn bẩu, thế thì tặng con mini, ô-kê? Công Nương nghĩ tẹo rùi bẩu ô-kê.

Ngỗng Phởn bắt xe ôm, cùng Công Nương phi sang Tràng Tiền (5).

Hai đứa loanh quanh một tua, rùi Ngỗng Phởn cấu Công Nương dừng trước tiệm sách Bung Xung.

Ngỗng Phởn bẩu, thấy con bé áo đỏ dựng mini không? Công Nương bẩu thấy.

Ngỗng Phởn bẩu, nó vầu mua sách, anh tít con mini phắn qua Đinh Lễ, em vỗ vai bẩu nó chị ơi có thằng cướp xe chị chạy phía Hàng Khay kìa, hiểu không, lát rùi qua Đinh Lễ anh chờ, hiểu không?

Công Nương bẩu không.

Ngỗng Phởn bẩu, ngu đéo chịu, nầu nhanh nầu. Nó đang xem sách đấy. Vầu bẩu nó chị ơi có thằng cướp xe chị chạy phía Hàng Khay kìa. Nhanh!

Ngỗng Phởn bước thoắt phát đến bên con mini, bẻ khóa xoạch phát, nhảy lên xe, đạp vù phía phố Đinh Lễ (6).

Công Nương chơi đúng như Ngỗng Phởn chỉ đạo. Cô bé áo đỏ nghe Công Nương báo động, liền mếu máo dọc hè Tràng Tiền nhằm hướng Hàng Khay chạy lũn cũn, hô cướp xe cướp xe. Rất nhiều cú chép miệng thương hại, không gởi xe mất mẹ sướng chưa, ngu chết số má đéo gì.

Công Nương qua Đinh Lễ tìm Ngỗng Phởn.

Ngỗng Phởn vẫy Công Nương, đủn con mini, bẩu, xe em đấy, chở anh xuống Đầm Trấu ngủ thân mật nầu.

Công Nương khoe Trung Tướng, dễ như chơi chịu, anh ạ.

(@2009)

(1) Spacy Tầu: Xe gắn máy giả Nhựt Bẩn do Tầu sản xuất, gắn mác Honda Spacy.
(2) Vàng Anh: Tên nhân vật nữ rất xinh trong series phin triền hình gì quên mẹ tên.
(3) Đá Ví: Là Móc Túi chứ là đéo.
(4) Mẹc Xa Đì: Là xe hơi Mercedes của bọn Đức Lợn.
(5) Tràng Tiền: Phố xịn nhất Hà Nội Thủ Đô Văn Vật.
(6) Đinh Lễ: Phố nhỏ cạnh phố Tràng Tiền. Hàng Khay: Phố nhỏ nối tiếp phố Tràng Tiền. Hai phố nầy cách nhau chừng 200 mét.

519 Comments

Joe Dassin Giới Thiệu

Giâu Đạt Xanh, chữ Tây biên Joe Dassin, là một tên nhạc sĩ kiêm ca sĩ Mẽo gốc Do Thái.

Thuộc hạng thiên tài âm nhạc bực nhứt Xứ Mẽo Mọi, nhưng Giâu khước từ lối tiếp cận công chúng triền thống đồng bào y quen chơi, để tự chọn công thức sáng tác và trình diễn trái khoáy: hát tiếng Phớp.

Giọng Giâu trầm tới độ y khoe thấp hơn cả nốt Mì trên cây ghi-ta sáu dây. Tới độ liền bà hâm mộ Tây Mẽo phải cạo tiệt lông háng trước khi coi y hát, bởi sợ chúng dựng ngược bất thường sau dững hợp âm trầm quá thể.

Tháng Tám năm 1980, Giâu đột ngột ngã từ bụng vợ trong một cơn bụp tỉn cuối tuần tại đảo quốc Tahiti, vỡ thận chết tươi, bỏ lại nhạc nghiệp nham nhở cùng hai đứa con bé tẻo.

Póp của Giâu quẫn bách, trào tung, ngọt lộng, như thể mùi giao cấu của thợ câu tôm hùm Trung Đại Tây Dương.

Chân chọng giới thiệu.

À toi (“Cho Mầy Đó”)

http://www.youtube.com/watch?v=r-QpaFBD6nE



Et si tu n’existais pas (“Nếu Mầy Mai Điếu Còn Trên Đời”)

http://www.youtube.com/watch?v=CIHn0TIibR0



L’Ete Indien (“Hè Da Đỏ”)

http://www.youtube.com/watch?v=oTLFfRofVcw



Salut (“Chầu Nhế”)

http://www.youtube.com/watch?v=3i0HuNrZd6k



Ca va pas changer le monde (“Cái Ý Chả Để Làm Điếu Gì”)

http://www.youtube.com/watch?v=zXn_0HNH0kc



(@2009)

394 Comments

Ăn Cắp Thích Lắm

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Tít bài là nguyên văn một cảm thán của Công Nương, em phò rất xinh duyên Trung Tướng sắm ở chợ tình Cầu Đất giá 250 ngàn Ông Cụ cho Lẩu Cung Quăng, đại gia chứng khoán Sài Thành.

Ti nhiên loạt phóng sự nầy không kể về Công Nương và dịch vụ Cung Ứng Tình Cảm Phổ Thông của em ẻm, mà về tuyệt công Cắp Vặt, một trong sáu tinh hoa văn hóa Xứ Lừa (Năm món còn lại gồm Bầy Đàn, Tông Dật, Húng Ngẫn, To Ăn, Bé Làm biên buổi khác).

Tội nghiệp Lừa. Đến ăn cắp cũng chả dám Cắp Càng tung hoành nẩy lửa, chỉ Cắp Vặt dúm dó ngậm ngùi. Nghèo khô mồm trộm của nghèo chốc đít. Đói nhe răng móc túi đói quăn chim.

Trước khi đọc tiếp, mời chi bộ thưởng lãm vài phút sinh hoạt cắp vặt nhộn nhịp tại một bến xe phía tây Thủ Đô Văn Vật, do phóng viên báo mạng VNN lén quay:

http://www.youtube.com/watch?v=frCvqCYEPhc



Trung Tướng khoái nhất Chú Bộ Đội bận quả áo phông in chữ USA chéo ngực.

(Thôi dừng phát câu viu)

(@2009)

89 Comments

Liêu Trai Theme Shop [1.4]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 3 xem ở đây)
(Phần 2 xem ở đây)
(Phần 1 xem ở đây)

Thiên No1 (Tiếp & Hết)

Canh ba đêm hôm sau, đương thiu thiu, Nguyền nghe lạnh ở bìu, thì nhổm dậy vạch xem. Từ chàng một con rắn trắng dài trên hai thước thốt nhiên văng ra, ngóc cổ phun phì phì.

Nguyền sập lạy, líu lưỡi, Truật Phu Nhân, nàng đó phải không?

Con rắn vẫn phun phì phì. Thân nó trơn nhãy, tỏa mùi ngầy ngật tựa mùi âm hạch nữ giới.

Nguyền cứng bụng, tinh xuất xối xả, dễ lưng một tô, rồi tay bắt chuồn, mồm đớp gió, bất tỉnh.

Nguyền nằm liệt mười ba ngày trên vũng tinh dính như nhựa mít. Thầy lang thăm mạch nói chàng trúng độc âm ống pô xe gắn máy, và khuyên chàng kíp tìm chốn quê mùa sơn cước xa lánh phồn hoa mà dưỡng công dục khí nếu còn muốn duy dung thiên mệnh.

Y lời, Nguyền di trú tới Lao Kay, huyện cao nguyên cách kinh đô tám ngày đường.

Tại Lao Kay, Nguyền vẫn hành nghề Xe Ôm, nhưng kiêm bỏ mối bạch phiến cho thương lái Lào Quốc khắp bốn huyện Lao Kay, Yên Báy, Kau Bằng, Lạng Sơn, giàu vạn hộc. Chuyện này chép trong Thiên No37.

Tháng Tỵ năm Đinh Sửu, Nguyền vô tình đọc tập san An Ninh Thủ Đô, thấy đăng tin quan án sát Long Biên đang thụ lý chuyên án kỹ nữ họ Khuộc rất thần kỳ.

Họ Khuộc thường thuê Xe Ôm chở mình từ kinh đô hoặc các làng phụ cận như Gia Lâm Trang, Đông Anh Trang, Từ Liêm Trang.. tới khu Cầu Đuống, lừa đánh cắp tiền của xế nhân, rồi giả đò nhảy sông tự vẫn. Các nạn nhân hầu như không báo quan.

Bằng nhiều biện pháp nghiệp vụ tuyệt nhiên không bao gồm nhục hình, ép cung, mớm cung, quan án sát Long Biên đã buộc họ Khuộc khai nhận đã thực hiện trót lọt hai trăm hai mươi vụ ăn cắp tổng số tiền lên đến chín ngàn lạng bạc.

Nguyền cả mừng, khà một tiếng lớn, vỗ đùi độp độp độp ba lượt. Đoạn sai gia nhân nai nịt con Prado V6 Made In Taiwan, tức tốc về kinh (***).

Chiều nhập nhoạng xe qua Cầu Đuống. Nguyền bảo người đánh xe, ta mót đái quá, dừng đây nào.

Đoạn xuống xe, kiếm bụi tầm vông rậm, ghếch bìu tiểu tiện.

Thốt nhiên có giọng phụ nữ nhẹ nhàng:

Ta đã chờ chàng bảy lứa tầm vông, chàng bằn bặt như hổ no bỏ suối. Ta đã sinh thêm năm mươi chín đứa con, thảy đều không phải con chàng. Bạc bẽo. Vô phúc. Tiểu nhân.

Nguyền sập lạy, Truật Phu Nhân, nàng đó phải không?

Giọng nữ nói như hờn như dỗi, chứ ai?

Nguyền nói, nàng phạt ta thế nào?

Giọng nữ nói, chàng hãy đền ta bảy năm ly cách. Còn không mau cởi quần ra?

Gia nhân nghe Nguyền hú hét, thất kinh chạy xem, thì thấy chàng đang bưng bìu, xuất tinh phùn phụt.

Tinh vừa ngưng xuất, Nguyền tắt thở.

Đời sau có thơ rằng:

Học trò Nguyền quận Long Biên
Hồn nhiên yêu phải rắn đen lốt người
Bảy năm chim bướm tơi bời
Rắn đẻ lia lịa con chơi chật giường..

Rõ bịa tạc. Rắn trắng bảo rắn đen, yêu vài lần bảo yêu bảy năm, đẻ một con bảo đẻ lia lịa. Dân gian mà, không chấp.

Thiên này vốn chẳng có tên, cứ đặt bừa là Tình Rắn Trắng.

(@2007)

(***) Prado: Loại xe hơi thể thao việt dã của hãng Toyota Nhật Bản, sản xuất tại Đài Loan, là một tài sản khổng lồ cách nay mấy trăm năm.

132 Comments

Liêu Trai Theme Shop [1.3]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 2 xem ở đây)
(Phần 1 xem ở đây)

Thiên No1 (Tiếp nữa)

Đêm tàn canh ba, dương cụ Nguyền rũ như tầu cải.

Nguyền hôn hạ bộ thiếu phụ, hỏi lẳng lơ, ta hơn chồng nàng chứ?

Thiếu phụ không trả lời, tìm khăn bù-xoa lau cửa mình, xong ném khăn, nói đổng, thất tiết với kẻ đa dâm, thật đáng trời chu đất diệt.

Đoạn xốc sống áo, chạy bộ đến giữa Cầu Đuống, gieo mình tự tận.

Nguyền hoảng hồn lao theo nhìn, thì thân xác thiếu phụ đã mất tăm dưới dòng nước cuộn.

Bốn bề vắng tanh. Nguyền cúi khấn, Truật Phu Nhân, ta chở nàng, nàng chết, ta biết, trời biết, đất biết, chẳng ai biết, chi bằng ta về ngủ nhé, lạy nàng.

Đoạn mặc quần, nổ xe, phóng thục mạng.

Chừng dứt một tuần nhang, Nguyền thấy ánh đèn kinh đô lấp ló đàng trước, thì cả mừng, vỗ đùi độp độp hai lượt.

Nguyền hãi dựng lông chân. Chiếc ví Quảng Đông trong có chín trăm năm mươi Mỹ Kim, cơ nghiệp hơn trăm lạng bạc của chàng, đã biến khỏi túi quần.

Nguyền gào to, trời hỡi đất hỡi, con đen đủi quá, con đen đủi quá.

Đoạn vừa khóc vừa đánh xe, tâm trạng muôn phần bi thảm.

Tháng Tuất năm ấy, có người học trò Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn gặp Nguyền ngoài tiệm cắt tóc. Hàn huyên một hồi, người học trò nói, huynh nên xin học lại, họ Truật rời trường rồi đó.

Nguyền ngạc nhiên hỏi, sao vậy?

Người học trò kể đại để, tháng Sửu Troằng thành gia thất với con gái họ Khườm quận Cổ Nhuế, đến tháng Mão họ Khườm ngã kỳ bệnh chết luôn, Troằng buồn phiền bỏ dạy học, về Sơn Tây chăn lạc đà, coi như biệt tích.

Nguyền hãi sởn lông gáy, chàng quan hệ cùng vợ Troằng nhằm cuối tháng Thìn.

Đêm ấy nằm mãi chẳng ngủ được, Nguyền bật đèn tính dậy coi tivi, thì thấy thiếu phụ da trắng mắt to đứng ngay chỗ cái tivi, trỏ chàng mà mắng rằng:

Chàng là kẻ dâm dật bạc tình, bỏ mặc mẹ con ta sáu bảy tháng nay. Con chết chàng chẳng biết, vợ bệnh chàng không hay. Chàng là loại súc sinh.

Nguyền sập lạy thiếu phụ, cố nói, ta ngỡ nàng là Truật phu nhân, đâu dám mạo phạm.

Thiếu phụ cười ha ha ha, bốn lần giao hoan, là không mạo phạm sao?

Nguyền nói, nàng phạt ta thế nào?

Thiếu phụ nói, sớm mai chàng chọn đất tốt táng con, tối mai đón ta nơi cũ.

Nói xong phẩy tay, tan như khói nến.

Nguyền véo má, thấy mình rõ tỉnh, lại thấy bên gối có con rắn non dài chừng hai thốn chết khô cong.

Nguyền gào to, trời đất, đen đủi quá, đen đủi quá.

Đoạn vừa khóc vừa quăng xác con rắn vào hố xí, tâm trạng muôn phần bi thảm.

(Ngừng đã, bốt hết lấy gì mai bốt)

(@2007)

489 Comments

Liêu Trai Theme Shop [1.2]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Phần 1 xem ở đây)

Thiên No1 (Tiếp)

Chạy chừng cạn ba chén xăng, Nguyền nghe thiếu phụ ngồi im đàng sau, bíu nhẹ lưng mình, thì lấy làm bằng lòng, bèn hỏi, chẳng hay nàng có việc chi gấp ở Yên Viên Trang?

Thiếu phụ đáp, thiếp vừa nhận phone anh rể báo mẹ già bệnh dữ, may gặp chàng, thật mừng quá.

Nguyền lại hỏi, vậy nàng đi học hay đi làm ở Gia Lâm Trang?

Thiếu phụ đáp, thiếp lấy chồng giáo sư Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, vợ chồng thiếp mới mua nhà Gia Lâm Trang được hai tháng.

Nguyền ngoái đầu hỏi, thật sao? Chồng nàng tên chi, dạy khoa nào?

Thiếu phụ đáp, chồng thiếp họ Truật, giáo sư Sử Đảng.

Nguyền sửng sốt, ra Troằng đã tậu nhà, cưới vợ, và thiếu phụ khả ái này là vợ Troằng.

Nguyền ngoái đầu liếc thiếu phụ lần nữa, rồi rắp tâm giao hoan cùng nàng.

Chạy tới chân dốc Cầu Đuống, Nguyền dừng xe, nói, ta mót đái quá, nàng đợi chút.

Thiếu phụ e ngại đáp, quãng này tối quá, chàng làm ơn đỗ đầu cầu được không?

Nguyền nói, không lẽ nàng muốn cả thiên hạ thấy hạ bộ ta sao?

Thiếu phụ quay mặt làm thinh.

Nguyền chui vào bụi tầm vông ven đường, tụt quần dài quần lót mắc lên cây, rồi trở ra, dương cụ điềm nhiên quăng quật trông rất hoang đoàng.

Thiếu phụ thấy vậy, thì hoảng hốt nói, chàng sao thế, chàng sao thế.

Nguyền nói, ta muốn cùng nàng tâm tình hoa nguyệt chốc lát, được chăng?

Thiếu phụ chắp tay nói, thiếp lạy chàng, thiếp là gái có chồng, chàng tha cho thiếp, nghĩa này quyết không quên.

Nguyền nghe vậy, thì bấn loạn, vật thiếu phụ xuống, giao hoan thỏa thích.

Trong cơn mây mưa, Nguyền nhận ra toàn thân thiếu phụ trơn nhãy bồ hôi, tỏa mùi ngầy ngật, bội phần quyến rũ.

Nguyền nói, ta giao hợp chưa bao giờ hứng như hôm nay, ước chi Truật tiên sinh nhường nàng cho ta.

Rồi cùng thiếu phụ giao hoan thêm ba lần nữa.

(Thôi ngừng phát đi chơi đã)

(@2007)

140 Comments

Liêu Trai Theme Shop [1.1]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

Nhời Trung Tướng

Liêu Trai là gì Trung Tướng biết điếu đâu, nhẽ là Nhà Tạm, hoặc Quán Rách, hoặc Lều Hoang, hoặc là mẹ gì Trung Tướng chẳng quan tâm mấy. Đại khái bên Tầu có bộ sách Liêu Trai Trí Rị, biên bởi một tên họ Bồ vầu thời nầu điếu rõ, gồm tuyền chiện ma mãnh thần tiên, kinh bỏ mẹ, xẩy quanh dững cái Liêu Trai.

Trung Tướng đọc Liêu Trai Trí Rị của tên Bồ cũng khoai khoái, liên biên bộ Liêu Trai Theme Shop nầy đúng theo phong cách cổ quái cóp từ tên tển, mua vui thôi chứ tham vọng chó gì.

Giống Dị Truyện: Mười Bẩy Quái Sự Điếu Thể Tin Nủi Từ An Hoàng Trung Tướng Kèn To, các sự kiện trong Liêu Trai Theme Shop có liên hệ hữu cơ rối rắm, thường rất khó tin, thậm chí Điếu Thể Tin Nủi.

Khác Dị Truyện: Mười Bẩy Quái Sự Điếu Thể Tin Nủi Từ An Hoàng Trung Tướng Kèn To đang được bốt liên tiếp lên Quán Bựa tới chỗ nầu Trung Tướng quyết định chán, Liêu Trai Theme Shop sẽ được trích bốt từng mẩu chẳng trình tự mẹ. Thế cho nó Liêu Trai.

Thiên No1 (tên ở cuối)

Nguật Ngoàn Nguyền người quận Long Biên, hành nghề Xe Ôm, gốc tích bần tiện, nguyên là học trò Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, chuyên ngành Lịch Sử.

Thuở chưa nhập nghề, Nguyền nằm chiêm bao thấy một lão phu quắc thước đến cù nách rồi nói, phàm là phận thị dân bần tiện, đua đòi học vấn chẳng giống con cóc tắm vòi hoa sen sao, xong phất áo đi thẳng.

Nguyền tỉnh giấc lấy làm lạ, đem chuyện kể cho Truật Trùng Troằng, giảng sư môn Sử Đảng. Troằng nói, đừng tin mấy thứ mộng mị dị đoan, kỳ này đệ bỏ ba bài seminar, vị chi nợ ta một chai rưỡi, ngày mốt đệ nhớ trả nhé.

Chai là phương ngữ Long Biên, chỉ mười lạng bạc.

Hết hai ngày, Nguyền không sao chạy đủ mười lăm lạng bạc nộp Troằng, bị Troằng đánh điểm liệt, rồi bị hạ hạnh kiểm, rồi bị đuổi học một năm (*).

Nguyền vay mượn ba mươi lạng bạc, sắm con Dim Thái cũ, rồi xung vào đội Xe Ôm Gầm Cầu, rồi thành nghề (**).

Nguyền trông nho nhã, nói chuyện duyên, nên đắt hàng lắm.

Hết năm, Nguyền kiếm được hơn trăm lạng sau khi trừ mọi khoản, thì lấy làm kiêu ngạo, chả thèm học tiếp nữa.

Một tối, Nguyền có khách gọi, đòi chở từ Gia Lâm Trang tới Yên Viên Trang.

Nguyền định từ chối vì lộ trình dài và không an toàn, nhưng nhìn kỹ khách là một thiếu phụ chừng hăm mốt hăm hai, da trắng, mắt to, cổ tay mảnh khảnh, thì đổi ý, giá ngã một lạng bạc.

(Thôi ngừng phát nhở)

(@2007)

(*) Điểm Liệt: Điểm số kém nhất của học trò đại học cách nay mấy trăm năm.
(**) Dim Thái: Loại xe gắn máy 100cc rất thịnh hành cách nay mấy trăm năm.

34 Comments

Dị Truyện: 17 quái sự điếu thể tin nủi từ Trung Tướng Kèn To (#3)

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

(Kỳ 2 xem ở đây)
(Kỳ 1 xem ở đây)

Làm gì đây thế nầy, hở, làm gì thế nầy?

Ai quát? Ồ, chả phải Chúa. Là một tên già bận bờ-lu bịnh viện. Quả mắt soi mói khó chịu.

Trung Tướng nói, tỉnh rụi, tìm thằng bạn tí.

Tên già lại quát, bạn gì ở đây, lên y vụ mà tìm. Rùi gọi vống, con Măng đâu, khóa cửa ngay, đéo gì để nhà ta vầu tìm xác lung tung cả.

Cô bé nhẽ tên Măng thò đầu, bẩu, ôi cháu quên, anh gì tìm ai?

Trung Tướng bẩu, anh tìm thằng bạn hải quân, thiếu tá, mới một thằng nữa, chết trưa nay thôi.

Măng bẩu, Tăng Bo mới cả Kỳ Lân, đúng không?

Trung Tướng bẩu, ừa đúng, chết trưa nay.

Măng giả nhời, bên Hải Quân làm thủ tục rùi, nằm buồng lạnh rùi.

Trung Tướng dúi Măng hai chục ngàn, ừa tốt, thế cô bé kia là nầu?

Măng nguýt phát, đã vạch con nhà ta xem rùi đấy, chịu các bố.

Trung Tướng bẩu, vạch gì, ngoa thế.

Rùi thở phào phát. Bỗng nghe quần ướt sũng, ướt tận tới ống đồng.

Quái sự 2: Đầu Dài Răng Nhọn

Tháng Bẩy năm 1973 gia đình Trung Tướng lưu bạt đến thôn Vằng xã Chằng huyện nầu tỉnh nầu điếu muốn nói vội.

Pa bẩu ma, mình trụ đây chừng nửa năm, rùi chiển lên Chiềng, vùng nầy kinh lắm.

Ma hỏi sao, pa bẩu, dân đây ba mươi phần trăm đười ươi dị dạng, nghiệp chướng gì không biết.

Ma bẩu khiếp, rùi hỏi, thế Trung Tướng mới Trung Tá học đâu anh?

Trung Tá là em gái Trung Tướng, Trung Tướng kể chưa nhở?

Pa bẩu, thằng Trung Tướng cho học trên Chiềng luôn, con Trung Tá nghỉ nhà mất vài tháng, mình dậy lấy.

Chiềng là xã sát huyện lỵ, cách Chằng chừng bốn cây số. Cuốc tám cây số một ngày với một oắt phản động nặng mười mấy ký lô chẳng phải là Trải Nghiệm Tao Nhã.

Tương lai hứa hẹn gian khổ phết.

Bữa Trung Tướng nhập học ở Chiềng, bọn Chiềng chụm nhau trỏ Trung Tướng bàn tán xì xào, dưng Trung Tướng nghe hết.

Chúng bẩu, Chằng đấy, đao đấy, hế hế.

Một thằng bẩu, chúng mầy chế nó con Chum nhế, há há.

Con nhẽ tên Chum chưởi, thằng mặt lồn, bố dí lồn lấy nó.

Trung Tướng bước phía chúng, buông giọng phố, anh không đao, không Chằng, anh sơ tán.

Bọn Chiềng ồ thán phục, nó đéo nói đéo, nó thủ đô mầy ạ.

Nhộn phết. Không văng đéo nghĩa là dân thủ đô. Thật giản dị.

Một thằng hỏi, mầy, thủ đô sâu ở Chằng?

Trung Tướng giả nhời, sơ tán, đâu chả được.

Con Chum bẩu, Chằng tuyền đao, mới cả khoèo, mới cả trố. Mầy biết thằng Đầu Dài Răng Nhọn không? Rùi nó lè lưỡi, ra chiều sợ lắm sợ lắm.

(Thôi ngừng câu viu nhế)

(@2007)

192 Comments

Thơ bựa [8]

LƯU Ý: MỌI SAO CHÉP PHẢI GHI RÕ NGUỒN VÀ TÁC GIẢ

 

Thơ tình bựa No1:

Punctuation Theme

 

Em ? mà thôi . .

Lau ! rồi trụ với đời

Ùi thời buổi @ ;

Đéo gì là vĩnh cửu em ơi

 

Em ” > _

Ta ‘ # + %

Tình ruồi bọ ^ = *

Có gì đâu ngoài chuyện ăn nằm

 

Đây hai triệu tiền hèn xài đỡ

Chúc / – ~ bình an

& : [ {

Trách gì nhau yêu chẳng nồng nàn

 

Đọc bằng tiếng Lừa:

 

Em Chấm Hỏi mà thôi Chấm Chấm

Lau Chấm Than rồi trụ với đời

Ùi thời buổi A Còng Chấm Phẩy

Đéo gì là vĩnh cửu em ơi

 

Em Nháy Kép Lớn Hơn Gạch Dưới

Ta Nháy Đơn Thăng Cộng Phần Trăm

Tình ruồi bọ Mũ Bằng Hoa Thị

Có gì đâu ngoài chuyện ăn nằm

 

Đây hai triệu tiền hèn xài đỡ

Chúc Chia Trừ Chéo Ngã bình an

Và Hai Chấm Ngoặc Vuông Ngoặc Nhọn

Trách gì nhau yêu chẳng nồng nàn

 

(@2009)

 

207 Comments

Đôi khi sến cũng cần một tẹo

Trung Tướng đang bận. Biên tạm mấy dòng thôi.

Chi bộ xem bài bấu nầy nhế:

http://dantri.com.vn/c20/s20-350494/nghen-long-truoc-canh-con-5-tuoi-cham-me-ung-thu.htm

Trung Tướng chưa bâu giờ tin cái thằng Dân Chí Lá Cải, dưng không nhẽ dững chiện như nầy chúng nó dám phịa?

Hãy thử một lần nữa sến. Vài chục một trăm ngàn nhẽ bằng cút diệu cỏ. Bớt uống gởi tới địa chỉ nầy xem sao:

Võ Thị Mến – 271/3 ấp Ninh Lộc, Ninh Sơn, TX Tây Ninh (Điện thoại: 01264902397)

Trước khi gởi có thể phôn cồng-phơm.

Đời đôi khi sến cũng cần một tẹo.

Chân chọng.

Edited By Trung Tuong Kèn To:

Đã chiển một mẩu nho nhỏ cho chi bộ yên tâm quả sến đã được trải nghiệm:

Thấy chửa, Trung Tướng ghi tên người gởi là Hoàng Bựa, mất vài ngàn Ông Cụ phí bưu điện cộng 100 ngàn Ông Cụ tiền gốc, đủi được hẳn một thanh thản rất sến.

Close The Case, I declare.

Thanks to Em Hê, Cô Năm Lét và tất cả Bựa Viên đã ủng hộ tinh thần Bựa bằng either tình cảm or vật chất, hoặc không ủng hộ dưng đã đóng góp dững ý kiến chân túc.

2009 Sep 17th.

269 Comments